Kiêng Cữ

  • 355

Có một anh dị đoan lắm, việc gì cũng tính trước suy sau kiêng cữ đủ điều. Một ngày kia anh lên kinh thành thi trạng. Theo anh có một tiểu đồng hầu hạ. Cậu này lại ăn nói bạt mạng nên bị la rầy hoài. Đang đi gió thổi rớt khăn, tiểu đồng buột miệng chửi:

- Cha nó! Rớt rồi!

Anh ta nghe vậy sợ quá, rầy la tiểu đồng và dặn:

- Từ giờ có nói cái gì mày phải giữ gìn. Ví như có gió thổi khăn bay đi, mày phải nói là đậu nghe chưa!

Thằng hầu vâng lời, cột khăn lên đầu và nói:

- Tốt lắm, từ đây đến kinh mày không thể nào đậu được nghe không?